Phân tích bài thơ Ông Đồ của Vũ Đình Liên chọn lọc siêu hay

Bài viết dưới đây sẽ cung cấp cho bạn đọc những bài phân tích ông đồ của Vũ Đình Liên hay nhất, cùng tham khảo nhé!

1. Dàn ý phân tích bài thơ Ông đồ:

Mở bài: giới thiệu tác giả tác phẩm

Thân bài: 

Luận điểm 1: Hình tượng con người thời đại

– Hình ảnh ông Đồ xuất hiện trong “Tết đến xuân về”, khi “hoa đào nở”:

Ông lão và hoa đào như một cặp bài trùng, báo hiệu mùa xuân sang, một năm mới bắt đầu.

Cặp từ “mỗi năm…lại” dường như cho thấy sự xuất hiện của ông lão trong mùa xuân như một điều quen thuộc, một điều đã trở thành thói quen, thành nề nếp của chính ông và những người xung quanh.

Hình ảnh ông đồ với giấy mực đỏ giữa phố phường nhộn nhịp đã trở thành hình ảnh quen thuộc, không thể thiếu trong ngày Tết cổ truyền, in sâu trong tiềm thức của người Việt Nam.

– Ông lão này đang là tâm điểm của mọi sự chú ý vì đặc điểm “rồng bay phượng múa” được “mọi người khen ngợi”.

Hình ảnh ông Đồ tiêu biểu cho truyền thống văn hóa lâu đời của Việt Nam. Cả người cho và người cho đã và đang giữ gìn và phát huy truyền thống cao quý, thanh lịch và văn minh đó.

Luận điểm 2: Hình tượng ông đồ trong thời kỳ suy vong

– Cảnh hoang tàn, vắng vẻ:

Cụm từ “năm nào cũng trống” cho thấy mức độ không những cấu trúc, truyền thống của chữ nghĩa bị lãng quên ngay mà còn diễn ra dần dần, theo thời gian, mai một dần.

Câu hỏi tu từ như một lời thốt lên đầy xót xa về sự đổi thay của xã hội và lòng người.

– Hình ảnh người đàn ông ngồi một mình, lạc lõng giữa phố đông người:

Giấy – “không phai”, “mực” – “nhuộm buồn”, “lá” – “rơi trên giấy”… Hàng loạt hình ảnh được miêu tả với một nỗi buồn chung: nỗi buồn bị lãng quên.

Hình ảnh lá vàng rơi và mưa bụi càng làm tăng thêm vẻ ảm đạm, gợi cảm giác khô khan, lạnh lẽo.

Tâm trạng của ông lão: buồn bã, chán nản, u sầu, mọi thứ dường như ngột ngạt, bị dồn nén và cô đọng lại thành một khối sầu muôn thuở.

Hình ảnh người đàn ông lạc lõng giữa xã hội tượng trưng cho sự mai một của một nền văn hóa truyền thống, sâu xa hơn là sự suy tàn của văn hóa xã hội và lòng người đối với những giá trị truyền thống của dân tộc. 

Luận điểm 3: Mở rộng vấn đề

Sự tương phản hình ảnh ông đồ ở hai khoảng thời gian khác nhau đã làm nổi bật hoàn cảnh đáng thương, đáng buồn của ông đồ. Ông đồ bị xã hội ruồng bỏ ngay trước mắt, cũng cái “bàn tay”, cũng cái “vẽ” đó, cũng con người cũ, cũng cảnh vật đó, nhưng con tim đã thay đổi.

Qua đó ta thấy được sự đồng cảm, ngậm ngùi của tác giả không chỉ đối với ông lão mà sâu xa hơn đó là hướng tới một giá trị truyền thống của dân tộc. Đó chính là cảm hứng nhân đạo và hoài niệm đặc trưng trong thơ Vũ Đình Liên.

Kết bài: đánh giá lại giá trị nội dung và nghệ thuật. 

2. Những bài phân tích ông đồ hay nhất: 

2.1. Bài mẫu 1 – Bài phân tích ông đồ hay nhất: 

Người ta nói thời gian là cơn cuồng nộ có thể xóa nhòa tất cả. Nó có thể khiến mọi người quên đi những thứ họ đã quen thuộc. Và có lẽ vì thế mà nhiều nhà thơ đa cảm có nỗi ám ảnh về thời gian. Đó là Vũ Đình Liên, nhà thơ bị thời gian ám ảnh, bị ám ảnh bởi những nét văn hóa truyền thống của dân tộc đã bị thời gian lãng quên. Chính vì thế ông đã tạo nên hình ảnh ông cụ thật sinh động trong bài thơ “Ông đồ”.

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già

“Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay”

Từ khi sinh ra, Vũ Đình Liên đã tạc một người tài hoa, được mọi người yêu mến. Ông hiện lên như một nghệ sĩ tài hoa, chơi chữ với chính mình. Với hình ảnh so sánh “rồng bay phượng múa”, người nghệ sĩ không chỉ “vẽ” ra những ngôn từ tinh tế như thân rồng, thân phượng mà còn tạo nên cái hồn trong mỗi tác phẩm những lá thư tôi đã viết. Từng chữ, từng chữ như đang chuyển động, như đang bay trên chính trang giấy. Chẳng lẽ vì thế mà người ta phải tắm biển tung hô không tiếc lời. Dù mỗi dịp Tết đến, khi những cánh hoa đào nở rộ, hình ảnh cụ già cầm bút viết quen thuộc ở một góc phố lại xuất hiện nhưng người mua vẫn đổ xô, đến thuê và thưởng thức những nét chữ tài hoa. Từ số lượng không xác định “bao nhiêu” càng khẳng định sự tấp nập của khách thuê. Có thể nói, ông xuất hiện như một nghệ sĩ trên góc phố quen thuộc, sáng tạo nên những tác phẩm nghệ thuật khiến người ta phải trầm trồ.

Nhưng thời gian quá tàn nhẫn. Nó phá hủy tất cả và cũng xóa dần hình ảnh ông Độ trong ký ức của người mua chữ.

Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?

Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay

Dần dà, Nho học sa sút, mất dần vị thế, người ta dần quên đi hình ảnh ông đồ bên vệ đường nghiên mực, giấy đỏ. Câu hỏi tu từ bỗng nổi lên như một lời than thở, thương tiếc của chính tác giả “Người thuê viết bây giờ ở đâu?”. Những người từng mua nét chữ của ông, những người từng ngưỡng mộ nét chữ tài hoa của ông giờ đâu rồi. Họ đi đâu, sao không đến mua, làm tờ này buồn, tờ kia buồn. Hình ảnh nhân hóa, gửi tâm hồn vào giấy đỏ mực càng nhấn mạnh nỗi buồn đau của một hình ảnh đã từng quen thuộc. Năm này qua năm khác, ông đồ vẫn ngồi đó bên góc phố quen thuộc với giấy mực đỏ, nhưng sự khác biệt mà người mua viết giờ đã không còn, chỉ còn lại ông với bản chất u sầu. Người ta nói “Người buồn không bao giờ vui”. Có phải vì thế mà trang giấy buồn, nghiêng nghiêng, lá vàng rơi theo những hạt mưa lất phất. Tất cả tạo nên một khung cảnh mà dường như mọi thứ đều buồn với chính ông Đồ.

Tham Khảo Thêm:  Bài thu hoạch bồi dưỡng thường xuyên Tiểu học Module 13

Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

Thời gian chậm rãi trôi qua. Vẫn cái Tết quen thuộc, vẫn con phố cũ, người ta dần không còn thấy hình ảnh ông Đồ nghèo khó, bị lãng quên. Buồn thay, cảnh vẫn thế, tình vẫn thế mà người vẫn thế hôm nay. Người đã đi đâu? Câu hỏi tu từ vang lên ở cuối bài thơ như một lời chất vấn, trách móc đau đớn của tác giả “Hồn bây giờ ở đâu?”. Đâu rồi những người một thời ngợi ca và đông đảo viết nên hồn dân tộc, người Việt nay đã quên mất những truyền thống quen thuộc? Tóm lại, ông là một nghệ sĩ nhưng cũng là một nghệ sĩ nghèo, một ông già tội nghiệp đang dần bị thời gian lãng quên.

Có thể nói, bằng thể thơ 5 chữ hiện đại, hình ảnh quen thuộc mà mới mẻ, ngôn ngữ giản dị, Vũ Đình Liên đã vẽ nên hình ảnh người nghệ sĩ tài hoa, nghèo khó. Đồng thời nhà thơ cũng thể hiện tấm lòng nhân ái yêu văn hóa truyền thống của dân tộc.

2.2. Bài mẫu 2 – Bài phân tích ông đồ hay nhất: 

Theo dòng thời gian bất tận, mọi thứ sẽ chìm vào quá khứ đen tối, để lại cho con người bao tiếc nuối. Nhất là khi những mỹ nhân tài năng một thời chỉ còn vang bóng một thời. Xuất phát từ cảm hứng ấy, bài thơ “Ông đồ” của Vũ Đình Liên thể hiện nỗi xót xa, tiếc thương cho một giá trị tinh thần đang lụi tàn đã ám ảnh biết bao thế hệ người đọc.

Ra đời trong phong trào thơ Mới, bài thơ “Ông đồ” không xoay quanh trục cảm xúc thông thường của các thi sĩ lãng mạn khi  tìm lại bản ngã của mình, đắm chìm trong tình yêu và ngọn đèn, thuốc uống. Vũ Đình Liên hướng lòng về quá khứ để nhận ra “di tích đã bị lãng quên một thời”. Sự suy tàn của Nho giáo kéo theo một lớp người là nạn nhân đau khổ. Và anh là nhân chứng.

Ông Đồ là hạng Nho học không đỗ đạt, mở lớp dạy học ở quê. Khi chế độ khoa bảng bị bãi bỏ, ông chỉ xuất hiện vào những ngày giáp Tết với những câu đối, dành cho những ai còn mê chữ tượng hình. Thời gian trôi qua, mọi thứ thay đổi, ông già dần biến mất.

Mở đầu bài thơ là hình ảnh người đàn ông giữa mùa xuân đông đúc:

“Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua”

Ông đồ xuất hiện mỗi dịp Tết đến xuân về. Điệp ngữ “mỗi năm… lại gặp” thể hiện sự xuất hiện của ông đồ gắn với hình ảnh bông hoa đào đã trở thành quy luật bất biến của tự nhiên. Ông đồ hiện ra trong không khí tươi vui, nhộn nhịp của phố phường, trong sắc hoa đào rực rỡ. Ông nói thêm về sự xô bồ, trở thành trung tâm của bức tranh ngày Tết: “có bao nhiêu người thuê viết”. Điều đó đồng nghĩa với việc ông rất đắt sô và có cơ hội trổ tài. Nghệ thuật so sánh “nét chữ hoa tay – rồng bay phượng múa” ca ngợi nét chữ ông đồ: mềm mại, uyển chuyển, phóng khoáng, sang trọng. Đó là lý do tại sao mọi người đều khen ngợi anh ấy. Ông được tôn trọng, yêu mến và ngưỡng mộ. Cùng với nghiên mực, giấy đỏ, trò đố chữ đã tạo nên một nét rất riêng, rất cổ trong văn hóa dân tộc. Qua đó có thể thấy lòng kính trọng, tự hào và kính yêu của tác giả dành cho ông, người đã gìn giữ nền văn hóa cao quý lâu đời cho dân tộc. Nhưng ẩn sau những câu thơ vui đã có dấu hiệu héo úa. Nơi ông đồ không còn cửa thánh dạy chữ cho con, chữ Nho không được ban tặng mà trở thành món hàng, ông lão xuất hiện bên vệ đường, vật lộn trong công việc mưu sinh với đời. Hình ảnh ông Đồ trong hai khổ thơ đầu như tia nắng cuối ngày rực rỡ trước khi tắt lịm, báo hiệu sự tàn lụi của Nho giáo.

Những câu thơ sau là hình ảnh ông lão bên đường vắng:

“Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?”

Mỗi năm, mỗi lần vắng khách là một lần đau thắt lòng, đánh dấu tầng tầng lớp lớp sa sút xung quanh những lần mua sắm của ông đồ. Tác giả đã đặt sự phồn hoa: “hoa đào nở” bên cạnh “ông đồ”  đặt những bông hoa thư pháp “như phượng múa rồng bay” bên cạnh nỗi bất hạnh: “Người thuê viết bây giờ ở đâu?”, đặt cái lẻ loi : “ông đồ vẫn ngồi đó” bên bận hờ hững “đi qua đường chẳng ai biết”. Không tả tâm trạng nhà sư, chỉ tả giấy mực qua đó thấy được cả tâm trạng và cảnh ngộ đáng thương của ông đồ:

Tham Khảo Thêm:  Kinh nghiệm tổ chức buổi họp phụ huynh đạt hiệu quả cao?

“Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu”

Với những cây bút cá biệt, ngòi bút nghiêng, mực và giấy cũng thấm đẫm nỗi buồn vắng khách. Giấy đỏ cả ngày, cả tuần phơi ngoài đường mà chẳng bao giờ nhận được thư nên cũng phai màu, không còn tươi như xưa. Mực mài lâu ngày không đụng đến nên đọng thành khối, khối trong nghiên cứu. Giấy và mực là nhân duyên của Nho giáo, là mảnh linh hồn của Nho giáo. Sự nhân cách hóa ấy khiến giấy và mực dường như có linh hồn và hiểu được tấm lòng của chủ nhân. Hay chính trái tim tê liệt của anh đã tràn đầy mực? Hai câu thơ chỉ nói “mực” và “sầu” đã giúp ta thấy được nỗi buồn của con người trước sự vô thường của thời gian và con người.

“Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay”

Chữ “còn” như chút sức sống cuối cùng ông đồ mang đến cho đời. Bởi vật lộn trong miếng cơm manh áo mà ông vẫn ngồi đó. Lúc này đường phố vẫn tấp nập người qua lại, chỉ khác là chẳng ai để ý đến sự hiện diện của ông đồ giữa dòng đời. Ông đồ rơi vào hoàn cảnh nghệ sĩ hết công:

“Còn duyên kẻ đón người đưa
Hết duyên đi sớm về trưa một mình”

Nghệ thuật đối lập tài tình: một bên là sự cô tịch, một bên là nhịp sống hối hả, tất bật của cuộc sống hiện đại; một bên là dáng ngồi, một bên là không khí tưng bừng mỗi khi tết đến xuân về. Một bên là thái độ cố gắng níu kéo, một bên là sự thờ ơ khó quên. Chữ Nho, bút nghiên, mực và giấy đều trở nên cũ kỹ, lạc lõng giữa phố phường hiện đại. Ông đồ trở thành một phế tích, một phế tích lỗi thời, lỗi thời và lẻ loi giữa thời đại ông đang sống.

Nơi ông ngồi là “lá vàng trong mưa”. Những chiếc lá vàng phủ đầy trang sách, úa tàn theo thời gian, vì thiếu độ ẩm. Mưa bụi mịt mù rơi trên gấu áo, khăn xếp và trên khuôn mặt già nua mệt mỏi của ông đồ. Một cảnh buồn. Con người như nhòe đi trong cảnh tê tái. Đây là hai đoạn văn miêu tả ngụ ngôn nổi bật nhất trong bài thơ. “Lá vàng, mưa bụi” hay đó là tâm trạng của ông đồ? Sắc vàng chen ngang vào khung cảnh mùa xuân tràn đầy sức sống, điều đó có vô lý không? Hình ảnh lá vàng trở về đất mẹ hay hình ảnh héo úa, gục ngã của con người xưa trước một xã hội mới đang phát triển. Cơn mưa bụi ấy là cơn mưa của đất trời hay cơn mưa của lòng người, của thời gian, của sự lãng quên? Khi đó, người ta lạnh lùng từ chối cái tôi cũ, từ chối những giá trị được cho là cũ. Lá rơi không tiếng, mưa bụi không ướt ai, nhưng hơn nửa thế kỷ qua, người đọc vẫn rơi nước mắt trước cảnh ngộ đáng thương của ông.

Những câu thơ khép lại là sự vắng bóng của ông đồ và niềm thương cảm của tác giả:

“Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?”

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi. Hoa đào vẫn nở, xuân vẫn về mà bóng dáng cố nhân đâu đâu. “Ông đồ đã trở thành “ông già”, trở thành người cổ hủ, chỉ còn là cái bóng mờ trong tâm trí con người hiện đại. Hình bóng ông lẫn trong những nghiên cứu, những cây bút rất cũ trong lịch sử. Câu “người xưa sống lâu” là của những người từng rất coi trọng chữ Nho hay những người như ông lái đò – cố nhân đã qua đời và sẽ không bao giờ được gặp lại. Bài thơ gửi gắm một nỗi niềm man mác, buồn man mác. Chúng ta đã quên đi quá khứ, những con người tài hoa, cống hiến cho đời, những nét đẹp truyền thống của dân tộc. Câu thơ như một sự suy tư, tiếc nuối và thương cảm của tác giả đối với những nhà Nho có uy tín đương thời.

Bài thơ khép lại một cách trân trọng như một nén hương thắp lên tưởng nhớ người đã khuất, có sức cảm hóa các thế hệ mai sau.

3. Bài phân tích bài thơ ông đồ ấn tượng nhất:

Vũ Đình Liên là một trong những nhà thơ mở đầu phong trào thơ mới. Tác phẩm của Vũ Đình Liên không nhiều nhưng đều là những tác phẩm có giá trị nghệ thuật và nhân văn sâu sắc. Trong số các tác phẩm của ông còn lại đến ngày nay, Ông Đồ là tác phẩm tiêu biểu nhất. Bài thơ ông Đồ là sự hoài niệm của tác giả với một nét đẹp truyền thống xưa cũ đang dần bị mai một.

Bài thơ ra đời khi Nho giáo đã suy vi, tinh hoa của Nho giáo chỉ còn là tàn dư, cố nhân và chữ Nho cũng trở thành một đống đổ nát khi người ta vứt bút bỏ đi.

Tham Khảo Thêm:  Sơ đồ tư duy bài Tự tình 2 của Hồ Xuân Hương dễ đọc dễ hiểu

Hai khổ thơ đầu của bài thơ, Vũ Đình Liên gợi lại những ngày tháng vinh quang của ông đồ:

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay

Khổ thơ đầu tiên gợi ra thời gian và địa điểm nơi anh ấy làm việc. Thời điểm đang là mùa xuân, mùa đẹp nhất trong năm với ẩn dụ hoa đào nở cho ta biết trời đang làm việc khi đất trời bắt đầu đẹp nhất trong năm Không khí xuân, hình ảnh hoa đào đã rực rỡ , nay được tô thêm “giấy mực đỏ” làm cho từng đường nét trong bức tranh tả cảnh huy hoàng một thời này thêm sặc sỡ, trong trẻo, vui tươi, tràn đầy sức sống, đặc biệt sự lặp lại thời gian “ngược” đã thể hiện sự gắn bó lâu bền giữa ông đồ với mùa xuân, công việc sáng tác của ông không chỉ diễn ra trong một năm mà từ mùa xuân này qua các mùa. Mùa xuân của một năm khác. Nơi ông đồ ngồi viết là “bên lề phố đông đúc”, mỗi độ xuân về phố đông người qua lại, quan trọng nhất là đám đông quan tâm đến ông lão “có bao nhiêu người viết thuê” và biết trọng dụng nhân tài. Tác giả miêu tả nét chữ của ông Đồ “như phượng múa rồng bay” Nghệ thuật so sánh của hai câu thơ này đã làm toát lên khí chất trong từng nét chữ của ông Đồ, đó là: Ở hai khổ thơ đầu, ở hai khổ thơ đầu, tác giả gửi gắm niềm trân trọng, ngưỡng mộ và trân trọng những nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc , hình ảnh ông Đồ trong một thời oanh liệt được tác giả trân trọng và ngưỡng mộ, qua hình tượng ông Đồ Vũ Đình Liên cũng thể hiện tình cảm chân thành của mình đối với những giá trị truyền thống tốt đẹp của đất nước.

Hai khổ thơ tiếp theo, tác giả vẽ nên bức tranh về một nhà nho thời hiện đại, một nhà nho lạc lõng giữa cuộc đời không còn phù hợp, cuộc đời mà chữ Nho đã trở thành di tích.

Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu

Ông đồ vẫn ngồi đó
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay

“Năm nay đào lại nở” cảnh xuân vẫn diễn ra nhưng lòng người đã thay đổi, “Người thuê viết bây giờ ở đâu” đây là một câu hỏi tu từ chứa đựng sự lo lắng cũng như xót xa của tác giả trước sự đổi thay. Mùa xuân vẫn đẹp như thế nhưng người ta đã không còn mặn mà với nét đẹp văn hóa xưa cũ. Đây là bài thơ khắc hoạ sự suy tàn của văn hoá nho cổ. Trước sự dửng dưng của con người, đồ vật cũng đìu hiu buồn, hình ảnh nhân hóa làm cho giấy đỏ, giấy mực cũng có cảm xúc như con người, bị lãng quên. quên, giấy đỏ cũng phai, mực đọng lại trong nghiên  hay trong lòng.

Hình ảnh người đàn ông thời hiện đại cũng đã thay đổi, “cố nhân vẫn ngồi đó/ chẳng ai biết về” nếu trước kia là “bao người viết thuê/ khen tài” thì nay hình ảnh người đàn ông xưa lặng lẽ. lặng lẽ, chìm dần vào quên lãng của mọi người. Vốn dĩ, nghề thầy tu là nghề của các nhà Nho xưa không đạt được ước mơ học thuật là bốc thuốc, dạy học, truyền chữ bán chữ, là nghề bất đắc dĩ của một nhà Nho, chữ chỉ để cho bất kỳ ai giờ lại phải bán, như một ông thầy dạy chữ ở bậc tử tù cả đời chỉ cho chữ có 3 lần, mà ở đây lại phải bán chữ để mưu sinh, đủ thấy nỗi bất hạnh của một đời Nho sĩ. Xưa, được mọi người chấp nhận, ít ra là mưu sinh bằng nghề này, đến nay Nho giáo đã mai một, người ta không còn quan tâm đến ông đồ, chữ ông viết, tức là không thể mưu sinh bằng nghề này. Ở đây không chỉ là nỗi bất hạnh về tài năng mà còn là nỗi bất hạnh về cơm áo gạo tiền. Cảnh vật xung quanh ông đồ cũng chứa đựng nỗi buồn “lá vàng rơi trên trang giấy/ Ngoài trời mưa bụi bay bay” nghệ thuật tả cảnh ngụ ngôn, cảnh xuân cũng trở nên tàn tạ, buồn theo nỗi buồn của con người, thật “Người buồn bao giờ vui” (Nguyễn du)

Khổ thơ cuối tác giả dùng để bày tỏ niềm tiếc thương ông cụ cũng như tiếc thương cho một nét đẹp văn hóa đã mất của dân tộc.Với thể thơ ngũ ngôn có vần, ca từ giản dị mà sâu sắc, cô đọng, bài thơ như một bản tự sự thuật lại những nét đẹp truyền thống lâu đời của dân tộc, kết cấu mở đầu, kết bài chặt chẽ, bài thơ chứa đựng đầy đủ những yếu tố nghệ thuật đặc sắc nhất . Qua những nét nghệ thuật tiêu biểu đó, tác giả bày tỏ niềm tiếc thương ông đồ cũng như sự tiếc nuối cho sự mai một của một nền văn hóa dân tộc.



Cảm ơn bạn đã đọc bài viết Phân tích bài thơ Ông Đồ của Vũ Đình Liên chọn lọc siêu hay . Đừng quên truy cập Cakhia TV kênh trực tiếp bóng đá số 1 Việt Nam hiện nay để có những phút giây thư giãn cùng trái bóng tròn !

Related Posts

Những câu chửi văn minh nhưng thấm thía và đầy sâu cay

Trong xã hội này, có rất nhiều người tự xưng là “bạn bè”, nhưng thực chất họ chỉ ăn lấy miệng mà chẳng đóng góp được gì….

Mẫu bìa sáng kiến kinh nghiệm và hướng dẫn cách trình bày

Để bài viết thí nghiệm được hoàn hảo, ngoài việc có đề tài mới sáng tạo, nội dung hay, trình bày logic, khoa học thì còn cần…

Lời dẫn chương trình văn nghệ lễ hội truyền thống của làng

Hội làng là mô hình thu nhỏ bộ mặt làng xã người Việt; là sự kết tinh từ tâm hồn, trí tuệ đến bản lĩnh, nhân cách…

Bài thu hoạch BDTX Giáo viên mầm non theo Thông tư 12

Ngày 26/08/2019, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã ra Thông tư 12/2019/TT-BGDĐT về việc ban hành Chương trình bồi dưỡng thường xuyên giáo viên mầm non….

Nghị luận thuyết phục từ bỏ thói quen lạm dụng kháng sinh

Có thể nói thói quen lạm dụng thuốc kháng sinh là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng mà chúng ta cần phải quan tâm. Thuốc kháng…

Nhị thức là gì? Nhị thức bậc nhất là gì? Lý thuyết và bài tập?

Nhị thức bậc nhất là tài liệu vô cùng hữu ích giúp bạn đọc tiết kiệm thời gian và công sức. Dưới đây là các chi tiết…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *